Làm với nhau 5 năm, tao thấy mày từ một thằng năng động, hiểu chuyện cứ đuối dần theo thời gian. Không phải vì công việc khó hơn, mà vì tâm trí không còn đặt ở công việc nữa.
Người ngoài nhìn vào tưởng mày lười. Nhưng tao biết không phải. Chỉ là bên trong đang rỗng.
Sắc dục là lỗ hổng tiêu hao năng lượng lớn nhất của một thằng đàn ông.
Một người để phần lớn tâm trí mỗi ngày chỉ xoay quanh sắc dục, cùng lúc bị cuốn vào nhiều mối quan hệ và nhiều cảm xúc khác nhau thì rất khó hoàn thành một việc chứ đừng nói là làm nên việc lớn.
Đó không phải là giáo điều. Đó là bài toán của sự tập trung.
Mỗi ngày ai cũng chỉ có một lượng năng lượng, thời gian và sự chú ý hữu hạn. Khi phần lớn năng lượng và sự chú ý bị kéo vào dục vọng, những thứ quan trọng như gia đình, sự nghiệp, sức khỏe hay tương lai sẽ đương nhiên bị đẩy xuống phía dưới.
Làm việc sẽ thiếu chiều sâu. Quyết định sẽ thiếu sáng suốt. Ý chí cũng yếu dần theo thời gian. Và tất nhiên tiền bạc cứ thiếu trước hụt sau.
Còn dưới góc nhìn của những người tu tập, đó không chỉ là sự hao tổn năng lượng, mà còn là sự hao tổn phước báo. Khi dục vọng dẫn đường thì trí tuệ bắt buộc phải đi sau.
Điều đáng sợ nhất không phải là một vài lần sa ngã.
Mà là việc lặp đi lặp lại trong vô thức.
Rồi nó biến thành thói quen.
Từ thói quen trở thành tính cách.
Từ tính cách trở thành số phận.
Ở tầng nhận thức đó, con người sẽ chỉ quanh quẩn với những ham muốn trước mắt. Lo tìm cách hợp lý hoá lựa chọn của mình. Lo giữ cân bằng giữa những mối quan hệ. Lo che giấu, lo giải thích, lo thỏa mãn.
Đầu óc còn đâu khoảng trống để nhìn thấy cơ hội.
Còn đâu sự tĩnh lặng để hoạch định một con đường dài.
Nhưng cơ thể và tâm trí rất trung thực.
Chỉ cần biết tiết chế, chỉ sau vài chục ngày thôi, mày sẽ cảm nhận rất rõ sự thay đổi.
Đầu óc sáng hơn.
Ngủ sâu hơn.
Làm việc tập trung hơn.
Cơ thể có lực hơn.
Và quan trọng nhất là ý chí mạnh hơn.
Đó không phải phép màu.
Đó là lúc mày lấy lại quyền làm chủ chính mình.
Giờ mày cũng sắp đi hết bảy chu kỳ rồi. Gần 49 tuổi.
Đến tuổi này thì không còn thằng nào dạy khôn được thằng nào nữa.
Tao cũng không có bổn phận phải cứu mày.
Mà thực ra cũng chẳng ai cứu được ai ở tuổi này.
Mỗi người chỉ có thể tự cứu lấy mình.
Nếu mày vẫn chọn tiếp tục quẩn quanh đàn bà, thì đó là quyền lựa chọn của mày.
Nhưng sau này đừng hỏi vì sao cơ hội không đến.
Đừng hỏi vì sao việc tưởng như sắp thành lại đổ vỡ.
Đừng hỏi vì sao luôn bận rộn mà vẫn chẳng có thành tựu nào.
Mọi lựa chọn đều có cái giá của nó.
Mày có lựa chọn của mày.
Tao có lựa chọn của tao.








