Every man is happy until happiness is suddenly a goal – lời từ bài hát của Tame Impala
Ai cũng từng có những lúc thấy lòng mình nhẹ tênh – một buổi sáng không vội, một bữa cơm đủ đầy, một cuộc trò chuyện không phải gồng mình. Khi đó, hạnh phúc không được gọi tên, không bị đo lường, không cần chứng minh. Nó chỉ đơn giản là cảm giác “ổn”.
Mọi chuyện bắt đầu rắc rối khi ta quyết định rằng mình phải hạnh phúc. Phải vui hơn người khác. Phải thành công thì mới được phép thấy mình đủ đầy. Phải đạt đến một cột mốc nào đó rồi mới cho phép bản thân thở phào.
Khi hạnh phúc trở thành mục tiêu, nó giống như một kỳ thi. Ta tự đặt ra đề bài, tự so đáp án, rồi tự chấm điểm mình. Và thường thì… không đạt. Vì lúc nào cũng có ai đó hơn mình, có một cột mốc cao hơn, một phiên bản “tốt hơn” của chính mình trong tưởng tượng.
Người bình thường không mơ đến những đỉnh cao triết học về hạnh phúc. Họ chỉ mong công việc đỡ áp lực, sức khỏe đừng báo động, gia đình yên ổn, cuối tháng không quá lo tiền. Với họ, hạnh phúc không phải pháo hoa. Nó là sự bình an không bị xáo trộn.
Nhưng nếu cứ nghĩ rằng những điều nhỏ bé ấy chưa đủ gọi là hạnh phúc, ta sẽ tự làm khó mình. Ta bỏ qua hiện tại chỉ vì nó không đủ “hoành tráng”. Ta trì hoãn niềm vui đến một tương lai chưa chắc đã đến.
Có lẽ vấn đề không nằm ở việc đặt mục tiêu, mà ở chỗ biến hạnh phúc thành điều kiện tiên quyết. Cuộc đời vốn đã đủ mệt với trách nhiệm, so sánh và áp lực. Nếu lại thêm một mệnh lệnh nữa – “phải hạnh phúc” – thì ta đang tự tạo thêm gánh nặng cho chính mình.
Hạnh phúc không phải một kỳ thi phải đỗ.
Nó là những khoảnh khắc ta không cần cố gắng để chứng minh rằng mình đang sống đúng.







